Truyện cưng chiều cô vợ quân nhân

*
*
“Em nói thật à?” “Vâng.” Lấy được câu trả lời khẳng định của Nhiếp Nhiên, Phương Lượng mới bình tĩnh lại, nghiêm túc hỏi: “Em phát hiện ra từ đâu?” “Anh ta truyền tin với một quân nhân, em vô tình phát hiện ra.” Lúc đó, cô ở cái ngõ sau Cục Cảnh sát, nhìn bóng người mơ hồ không rõ, cho nên cô không có cách nào chắc chắnMãi cho đến tận ngày dạ tiệc ở Hoắc thị kết thúc, Hoắc Hoành đưa cô về nhà, lúc đèn xe chớp tắt trên góc mặt nghiêng của anh ta, cô mới có thể khẳng định người đó chính là Hoắc HoànhCổ từng cho là khi đó giao dịch vũ khí đạn dược, đám cảnh sát kia vì được mình tiết lộ tin tức nên mới kịp thời chạy tới như vậyNhưng sau đó nghĩ lại, cô cảm thấy mình bị Hoắc Hoành chơi một vố rồiAnh ta đem cô ra làm con mồi, cố ý lập bẫy, sau đó đợi cảnh sát đến rồi quang minh chính đại vây quét chỗ vũ khí đạn dược kiaVậy thì Hoắc Khải Lãng sẽ chỉ trách tội Hoắc Mân ngu xuẩn, hơn nữa càng tin tưởng và coi trọng Hoắc Hoành hơnMà Hoắc Hoành cũng mượn cơ hội này diệt trừ chướng ngại vật Hoắc Mân, tin tức để lộ ra ngoài chỉ là cậu Hai nhà họ Hoắc dùng nghìn vàng đổi lấy hồng nhan, mà không phải là anh em tương tànThủ đoạn cao minh biết bao, chơi đùa tất cả mọi người quay một vòngMật mã quân dụng, vây quét Lưu Chấn thay cảnh sát, nổi tiếng là đen ăn đen, ha! Thật ra thân phận của anh ta đã sớm hai năm rõ mười rồiPhương Lượng vẫn còn bị tin tức này dọa mất hồn mất víaNếu như lúc đó Nhiếp Nhiên thật sự không nhìn lầm, vậy thì anh ta là người mình rồiTrời! Biết rõ Hoắc Hoành là người mình rồi mà Nhiếp Nhiên còn nổ súng giết anh ta!“Không đúng, nếu như anh ta là người của chúng ta, vậy tại sao cấp trên còn ra nhiệm vụ ám sát này?” Nhiếp Nhiên im lặng cong khóe môi lênKhi đó cô cũng không hiểu, có một dạo cô còn cho là mình nghĩ lầm rồi, nhưng đến sau trận hỏa hoạn kia cô đã hiểu ra, Hoắc Hoành đúng là người mình, nhưng chỉ là người mình trong phạm vi kế hoạch mà thôi, chắc là anh ta nghe lệnh người phụ nữ kiaPhóng hỏa..chắc đây là một vở kịch hay gạch tên bất thànhMuốn dùng kể anh hùng cứu mỹ nhân để mình yêu anh ta, vì vậy mà không tiếc rời khỏi đơn vị lao vào vòng tay Hoắc Hoành, nếu thể thì nhà họ Nhiếp là quân nhân thế gia sẽ nhất định không có chỗ cho cô nữaChậc chậc chậc, thật sự là không thể không nói chỉ có phụ nữ mới hiểu phụ nữPhương Lượng thấy cô im lặng không nói, nhưng đáy mắt lại rét lạnh, lập tức phát huy trí tưởng tượng, “Chẳng lẽ Hoắc Hoành phản bội quân đội à?” Chỉ có phản bội, đơn vị mới ra lệnh như vậy, không phải sao? Vấn đề trong chuyện này liên quan đến mình, cô không tiện tiết lộ quá nhiều, chỉ lạnh lùng nói một câu, “Nếu thầy muốn biết thì thấy đi mà hỏi người ra cái nhiệm vụ ám sát này, mau lái xe đi!” Phương Lượng nghẹn họng, tức giận tiếp tục khởi động xeHỏi người ra cái nhiệm vụ ám sát này, anh ta tự tìm cái chết à? Chuyện Hoắc Hoành nằm vùng không trong phạm vi anh ta biết, làm sao anh ta có thể đi hỏi được? Anh ta tăng nhanh tốc độ xe lái về phía Nam thành phố, mà Nhiếp Nhiên hình như cũng phát hiện đây là đường đến phía Nam, vội vàng nói, “Đưa em đến Khánh Thành đi.” Phương Lượng cau mày, “Em đến đó làm gì? Bây giờ em đã hoàn thành nhiệm vụ, nên về rồi.” “Bây giờ em vẫn chưa có chỉ định được đưa đến nơi nào, khoảng thời gian này chắc là kì nghỉ của em, đợi có thông báo em mới về.” Chuyện quan trọng nhất của cô bây giờ chính là về nhà một chuyếnTừ khi vào quân đội, cô bị người phụ nữ đó áp chế khắp nơi, thậm chí còn phải mình ra ngoài hoàn thành nhiệm vụNgười phụ nữ này đứng ở phía sau chơi lâu như vậy, cũng đến lúc tặng lại cho bà ta chút ít rồiXe chạy trên đường cao tốc, những ngọn đèn ngoài cửa xe nhanh chóng chạy ngược về phía sauDưới ánh đèn đường chớp tắt mờ mịt, khóe miệng cô chậm rãi cong lên thành ý cười rét lạnh.