Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây Thơ

*
VNQĐ online: Bài viết này được núm nhà thơ Phạm Tiến Duật viết khi ông còn sống, với hầu như kỉ niệm nhỏ dại xung quanh bài thơ khét tiếng "Trường sơn Đông - Trường đánh Tây". VNQĐ online xin trân trọng trình làng lại cùng các bạn đọc:

Bài thơ Trường tô Đông – Trường tô Tây tôi biến đổi hồi thời điểm cuối năm 1969 tại một làng nhỏ bên bờ sông Son của tỉnh Quảng Bình, làng Cổ Giang, một làng bần cùng mà nền nếp. Mẫu làng ấy ở ko xa vị trí cổng đường 20 xe ngang dãy núi trường Sơn. Thấm thoát vẫn gần cha mươi năm rồi. Tuổi đất, tuổi fan dài ra cũng ối chuyện nhưng tuổi thắng lợi – của bất kỳ ai – dài ra cũng ít nhiều chuyện. Từ khá nhiều năm nay, trong số băng nhạc Karaoke tất cả chạy bài bác hát cùng tên phổ thơ tôi vày nhạc sĩ Hoàng Hiệp có tác dụng nhạc. Câu thơ Cái gạt nước xua đi nỗi nhớ của bài xích thơ ấy được băng hình đánh chữ là Cái gạt nước xua tan nỗi nhớ. “Xua tan” như thế thì còn điều gì khác là tình yêu. Băng hình không chỉ có “xua tan” nỗi nhớ hơn nữa “xua tan” cả thơ ca nữa. Lỗi ấy của người làm băng chứ không phải của nhạc sĩ. Cũng cần nói thêm rằng những người làm băng ấy vi phạm phiên bản quyền, phớt lờ tác giả. Câu chuyện ấy chỉ có tác dụng tôi bi thiết cười chứ kỳ lạ sao ko thấy bực mình. Thì văn hóa tới đâu thì làm cho tới đó, chứ biết làm sao. Mà họ có làm văn hóa đâu, chúng ta làm tài chính đấy chứ. 1 thời ngỡ tưởng gần mà lại đã hóa ra xa.

Bạn đang xem: Trường sơn đông trường sơn tây thơ

Ở bài bác hát, Trường đánh Đông – Trường đánh Tây là một phiên bản tình ca vào chiến tranh. Một anh, một chị yêu nhau vào xa cách. Còn ở vật phẩm thơ, nhân tố tình ca trộn lẫn với quân ca. Gồm tám cái thơ nhạc sĩ không phổ. Ở khổ trang bị hai từ trên xuống. Một dãy núi nhưng mà hai color mây/Bên nắng bên mưa khí trời cũng khác/Như anh với em như phái nam với Bắc/ Như đông với tây một dải rừng liền. Cùng ở khổ trang bị hai từ dưới lên: Đông lịch sự tây không hẳn đường thư/Đường chuyển đạn với đường gửi gạo/ Đông trường Sơn cô nàng ba sẵn sàng chuẩn bị xanh áo/ Tây ngôi trường Sơn bộ đội áo màu xanh. Như vậy, vào thơ không chỉ có hai người mà còn tồn tại hai lực lượng. Tía chữ như tại phần trên bảo rằng đây chỉ cần ví dụ nhưng mà thôi. Âm nhạc viết theo thể hát nói trữ tình đã cộng hưởng siêu đẹp với thơ.

Cả bài bác thơ, như đã nói, làm hoàn thành cuối năm 1969, mà lại hai dòng trước tiên thì có trước đó gần nhì năm. Bây giờ, dìm vật tạo nên hứng đến thơ đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội, một họa sỹ đã thành danh. Hồi ấy, anh ta yêu thương một cô y tá làm việc phía đông ngôi trường Sơn. Ngồi bình thường một ca-bin xe đi thanh lịch phía tây, suốt con đường anh ta nhắc tới người yêu. Nỗi nhớ của anh ý ra nhiễm sang cả tôi, sang toàn bộ cơ thể lái xe. Mãi đến lúc trời mưa, loại gạt nước vùng phía đằng trước mặt đã giúp tôi viết hai mẫu đầu tiên: Anh lên xe trời đổ bé mưa/Cái gạt nước xua đi nỗi nhớ.

Xem thêm:

Bài thơ được viết sau không ít chặng mặt đường vượt rừng gian nan. Cho đến nỗi, nếu chưa từng ở rừng, vượt rừng thì khó bề thông cảm hết với thơ ấy, bài bác ấy. Ví dụ như câu này: Nước khe cạn, bướm bay lèn đá không phải là 1 trong câu thơ tả đẹp mà là 1 trong những quan giáp đáng lo âu của bộ đội trinh sát. Ví như thấy cảnh ấy vào lúc chập chiều thì rứa chắc là đói vày không thể có nước nấu cơm. Mười cây số vuông xung quanh đí ko thể bao gồm nguồn nước. Hay là câu này: Muỗi bay rừng già cho dài tay áo, một chúng ta Việt kiều cùng một công ty thơ Pháp đã dịch là Muỗi bay, mọi tín đồ mặc áo măng tô vào thì thật bi ai cười. Chúng ta không đi lính thì trách sao được.

*

Nhà thơ Phạm Tiến Duật (thứ 2 bên phải) tại họp báo hội nghị mừng công của bộ đội Trường sơn mùa thô 1970-1971.

Bây giờ, gọi lại nghe lại, như một bạn ngoài cuộc vô cảm tôi vẫn thấy trong trái tim bồi hồi. Tự nhiều năm nay thật nhiều bài bác thơ bạn ta gọi là thơ tình, những ca khúc bạn ta call là tình ca. Nhưng lại sao nghe chỉ thấy tán tỉnh, có những lúc tán tỉnh cho thô lỗ. Thấy vô số sự ích kỷ nhuộm vào các câu chữ. Nhớ lại thời ấy, chưa phải để từ khen mìn và đồng đội của mình mà rưng rưng cảm động. Hình như, ko yêu được số đông bạn thì cũng khó mà yêu đem một người. Sự ích kỷ cùng với thiên hạ gồm chứa lực phản.

Không, không chỉ là một tôi viết Trường tô Đông – Trường tô Tây mà cả nhỏ muỗi, con bướm, cái gạt nước, ngọn măng rừng và bầy của bọn họ cùng viết.

P.T.D

TRƯỜNG SƠN ĐÔNG - TRƯỜNG SƠN TÂY

Cùng mắc võng trên rừng ngôi trường Sơn Hai người ở hai đầu xa thẳm Ðường ra trận mùa này đẹp mắt lắm Trường đánh Ðông ghi nhớ Trường tô Tây

Một dãy núi mà lại hai màu sắc mây Nơi nắng địa điểm mưa, khí trời cũng khác Như anh cùng với em, như nam giới với Bắc Như Ðông với Tây một dải rừng liền

Trường tô Tây anh đi, yêu quý em Bên ấy mưa nhiều, tuyến phố gánh gạo Muỗi cất cánh rừng già đến dài tay áo Rau không còn rồi, em có lấy măng không?

Em mến anh bên ấy Tây mùa Ðông Nước khe cạn, bướm bay lèn đá Biết lòng anh say miền khu đất lạ Chắc em lo con đường chắn bom thù

Anh lên xe, trời đổ cơn mưa Cái gạt nước xua đi nỗi nhớ Em xuống núi nắng nóng về rực rỡ Cái nhành cây gạt côn trùng riêng tư

Ðông quý phái Tây không hẳn đường thư Ðường chuyển đạn cùng đường đưa gạo Ðông trường Sơn, cô gái "ba sẵn sàng" xanh áo Tây ngôi trường Sơn quân nhân áo màu xanh

Từ vị trí em giữ hộ tới khu vực anh Những đoàn quân trùng trùng ra trận Như tình yêu nối lời vô tận Ðông Trường đánh nối Tây trường Sơn