Nơi con sông hồng chảy vào đất việt

VNHNTôi và bạn viết văn hào hoa Công rứa làm một chuyến hành hương thơm lên Lũng Pô (thuộc huyện chén bát Xát – Lào Cai) – Nơi con sông Hồng rã vào khu đất Việt.

Bạn đang xem: Nơi con sông hồng chảy vào đất việt


Tôi và người viết văn lịch lãm Công gắng làm một chuyến hành hương thơm lên Lũng Pô (thuộc huyện chén Xát – Lào Cai) – Nơi con sông Hồng chảy vào khu đất Việt.

*

Cột cờ Lũng Pô– Nơi dòng sông Hồng chảy vào đất Việt.

Xem thêm: Hoắc Kiến Hoa Và Triệu Lệ Dĩnh 2016, Hoắc Kiến Hoa

Cũng như những công dân không giống của nước Việt, từ bỏ lâu shop chúng tôi luôn ngưỡng vọng loại sông vẫn “sinh ra” đồng bằng bắc bộ - chiếc rốn của đất nước mình. Thiết nghĩ, ngoại trừ cái hiệ tượng bình thản, ung dung, tự trên của mọi cá nhân dân nước Việt là ẩn chứa sự ngưỡng vọng tôn kính về tổ tiên, về mối cung cấp cội. Vì thế họ mới có đất Tổ vua Hùng, con sông Hồng bắt đầu được có tên con sông Cái, dòng sông Mẹ. Chính vì vậy mà biết bao tín đồ đi đâu, về đâu cũng ngong ngóng về đất Tổ, mơ ước được một lần thắp hương trước Đền Hùng giỏi vốc cố cát của loại sông người mẹ lên nhằm suy ngẫm về cội nguồn.

Tôi theo thông tin được biết có lần nhà văn hoá, công ty văn Sơn nam tận đồng bởi sông Cửu Long ra Hà Nội, bên trên cầu quận long biên ông đã lặng lẽ soi bản thân xuống dòng sông Hồng cuộn chảy mà lại rơi nước mắt, tôi nghĩ hầu hết giọt nước mắt tôn kính của người dân có dòng dõi từ những người “Một thủa cố kỉnh gươm đi mở cõi, nghìn năm mến nhớ khu đất Thăng Long” rơi xuống sông Hồng bao gồm khác gì với các giọt nước đôi mắt của người Ấn rơi xuống sông Hằng.

Chúng tôi xuống thăm cột mốc 92.

Con nước mùa này sẽ lặng, nhưng cái chảy vẫn cuồn cuộn. Sóng như cả ngàn con cá quẫy, những con sóng ko thành hàng, thành lớp cơ mà cứ quấn đem nhau, giằng níu, bảo quản lẫn nhau. Phía 2 bên bờ, một của khu đất bạn, một của khu đất ta cứ hun hút trong vòng mắt. Ngược về phía thượng nguồn, vẫn loại sông đỏ chảy xiết, một loại suối cắt ngang tạo thành mỏm đá nhô ra như rất nhiều mỏm đá dọc bờ sông, nhưng làn nước kia là của mặt bạn, mỏm khu đất kia là của bạn, loại ranh giới phân định cụ thể làm mang lại tôi bâng khuâng, hẫng hụt. Vậy là bé sông bước đầu chảy vào khu đất Việt từ bỏ đây, mái nhà của đất Việt ban đầu từ đây.

Cả một vùng chìm trong tĩnh lặng, trang nghiêm. Tôi ngước chú ý lá cờ giang sơn có diện tích s hai nhăm mét vuông tượng trưng đến hai nhăm dân tộc đồng đội sinh sống trong tỉnh giấc Lào Cai, tung cất cánh trên cột cờ cao tới tư mốt mét, rồi nhìn những người lính biên phòng ra đón bọn chúng tôi. Sự yêu mếm pha lẫn trường đoản cú hào trào dưng khiến ai ai cũng rưng rưng nước mắt. Các người quản lý vùng đất mút đầu của núi sông còn siêu trẻ, song dấu chân của họ đã xuất hiện ở các nơi trên biên giới lào cai và bây chừ là canh phòng nơi đây. Chú ý họ toát lên vẻ từ tin, lạc quan, yêu thương đời, cửa hàng chúng tôi như sống lại thời phòng chiến chống đế quốc mỹ cứu nước vĩ đại. Sự lạc quan, hồn nhiên, tin tưởng vào con đường mình vẫn chọn của những người lính hôm nay không khác gì thân phụ anh lớp trước. “Biên phòng là phải vậy, nếu như không lạc quan, yêu thương đời, không yên chổ chính giữa thì làm thế nào có lấy được lòng tin của nhân dân, làm thế nào cầm súng duy trì gìn biên giới.” - một người lính từ hào nói với tôi.

Rời cột mốc, chúng tôi cho xe đàng hoàng xuôi theo chiếc sông. Bên trên sườn núi, cảnh quan thanh bình, tĩnh lặng, chân núi mây bay tạo nên ai nấy cảm nhận mình sẽ trong phim Tây Du Ký. Shop chúng tôi biết trong thanh thản yên ả kia bao gồm những chiến sỹ biên phòng sẽ gắn bó thuộc ăn, cùng ở, cùng xử lý biết bao những công việc thường ngày xảy ra ở chỗ tận cùng của Tổ Quốc. Lào Cai là một vị cố xung yếu ớt của đất nước, tức thì từ thời công ty Lý, bên Trần, đơn vị Lê, triều Tây Sơn…, không thời nào, triều đại làm sao không quan tâm vùng cửa ngõ ngõ phía Tây này. Khi quân Nguyên phủ ló ngoài cửa ải, ông công ty trại Hà Khất, một viên tướng có tài của vùng Quy Hoá đã báo về triều đình rồi dựng lên thiên la địa võng kìm chân địch, tiếp đến cùng triều đình thực hiện cuộc tao loạn thần thánh bố lần làm tan quân Nguyên Mông. Bây chừ những fan lính biên phòng đã tiếp bước thân phụ anh giữ lại gìn phên dậu của khu đất nước. Bộ đội phụ thuộc vào dân, dân dựa vào bộ đội, tất cả tạo thành gắng liên hoàn trong quốc phòng toàn dân, bảo vệ bình yên biên giới. Làm cho được điều này là cả một quá trình, là cả một sự hy sinh bền bỉ, nhất là lúc đồng tiền sẽ khuấy hòn đảo nhiều giá trị xã hội.

Những địa điểm thân thương nối liền với rất nhiều chiến tích kháng ngoại xâm như A Mú Sung, Trịnh Tường, Nậm Chạc lùi dần lại phía sau chúng tôi. Cái sông càng đi xuôi càng rộng, càng tấp nập…Xin cám ơn trong thời hạn tháng thận trọng đã mang lại sự sôi động của vùng gần kề biên vốn u ám và đen tối này.