Chuyện tình yêu cảm động rơi nước mắt: "yêu đơn phương"

TP - Những hiểu nhầm vô tình nối tiếp, đã có tác dụng vấp những bước đi của hạnh phúc. Khi số phận bắt ta trả giá, tất cả đã trở yêu cầu muộn màng. Đây là một trong những câu chuyện bao gồm thực và đầy nước mắt.

Sau khi kết hôn nhị năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở thông thường để chăm sóc bà trong thời điểm tuổi già.

Bạn đang xem: Chuyện tình yêu cảm động rơi nước mắt: "yêu đơn phương"

Chồng tôi mất thân phụ từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là nơi dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.

“Khổ nhức cay đắng” tư chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi gấp rút gật đầu, ngay tức khắc đi thu vén căn phòng bao gồm ban công phía Nam, phòng hoàn toàn có thể đón nắng, trồng chút cây cỏ gì đó.

Chồng tôi đứng giữa phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ bất ngờ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, lúc tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ bọn họ thôi!”.

Chồng tôi vóc dáng dài lớn, tôi mê say nép đầu vào ngực anh, cảm xúc anh có thể tóm mang cả thân hình mảnh khảnh bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo. Từng khi công ty chúng tôi cãi cọ và không chịu đựng làm lành, anh hay nhấc bổng tôi lên đầu con quay tròn, cho đến lúc tôi khiếp sợ van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm cho tôi mê mẩn.

Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể cụ đổi. Tôi thích thiết lập hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: “Bọn trẻ những con tiêu tốn lãng phí quá, sở hữu hoa có tác dụng chi? Nào có thể ăn được như cơm!”.

Tôi cười: “Mẹ, vào nhà có hoa nở rộ, trọng điểm trạng mọi bạn cũng vui vẻ”.

Mẹ ck tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội vàng cười: “Mẹ, người tp quen nạm rồi, dần dần mẹ đã quen thôi!”.

Mẹ ông chồng tôi không nói gì nữa, nhưng những lần thấy tôi với hoa về, bà vẫn ko nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Bao gồm lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ dại đi bán buôn về, bà hỏi mẫu này từng nào tiền chiếc kia giá bao nhiêu, tôi cứ nhắc thật, thì bà chép mồm càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: “Đồ ngốc, em chớ nói cho người mẹ biết giá thật gồm phải đỡ hơn không?”.

Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng yên trôi đông đảo âm điệu ko êm đềm.

Mẹ ông xã tôi ghét duy nhất là thấy ông chồng tôi dậy nấu ăn bữa sáng, với bà, làm bầy ông mà phải vào phòng bếp nấu nướng đến vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?

Trên bàn ăn uống sáng, khía cạnh mẹ ông chồng tôi thường xuyên u ám, tôi giả vờ không nhấn thấy. Mẹ ck tôi bèn khua bát đũa canh cách, đây là cách làm phản đối không lời của bà.

Tôi là thầy giáo dạy múa sống Cung thiếu thốn niên, nhảy múa đã đủ mệt nhọc rồi, hằng ngày ủ bản thân trong ổ chăn nóng áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự trải nghiệm duy tốt nhất ấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự việc phản ứng của người mẹ chồng. Còn mẹ ông xã tôi thỉnh thoảng bao gồm giúp tôi thao tác nhà, thì chỉ làm cho tôi càng mắc thêm.

Ví như, bà gom tất thảy hầu như túi nilông đựng đồ và đựng rác rến trong nhà lại, bảo đợi gom đủ rồi chào bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà nuối tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, nhằm khỏi có tác dụng bà mất mặt, tôi đành phải lén lút cọ lại lần nữa. Có một trong những buổi tối, mẹ chồng tôi phát hiện tôi vẫn lén cọ lại bát, bà tạm dừng hoạt động phòng tấn công “sầm” một cái, nằm bên trong khóc ầm ĩ.

Chồng tôi cực nhọc xử, sau câu hỏi này, xuyên đêm anh ko nói cùng với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm cho lành, anh cũng mang kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: “Thế em sau cuối đã làm sai đồ vật gi nào?”.

Anh trừng mắt nhìn tôi nói: “Em không chịu nhường mẹ đi một chút, nạp năng lượng bát không sạch thì cũng đều có chết đâu?”.

Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong mái ấm gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, ông xã tôi cũng sống khôn cùng mệt mỏi, anh lần khần nên làm vui vẻ ai trước.

Mẹ ông chồng tôi không cho con trai nấu bữa sớm nữa, xung phong đảm nhiệm “trọng trách” này. Mẹ ông xã tôi ngắm đàn ông ăn sáng sủa vui vẻ, lại quan sát sang tôi, góc nhìn bà trách móc tôi làm cho không trọn nhiệm vụ của bạn vợ. Để né bị cực nhọc xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên tuyến đường đi làm.

Lúc đi ngủ, ck tôi hơi bi thiết trách, hỏi tôi: “Rodi, có phải em chê chị em anh nấu cơm không sạch đề nghị em không nạp năng lượng ở nhà?”. Lật mình, anh quay sườn lưng về phía tôi rét lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.

Cuối cùng, ông xã tôi thở dài: “Rodi, thôi em cứ coi như thể vì anh, em trong nhà ăn sáng được không?”. Nắm là tôi đành trở lại ngồi ngơi nghỉ bàn ăn rụt rè mỗi sáng.

Sáng đó, tôi húp chén cháo vì chưng mẹ ck nấu, đùng một cái lợm giọng, đều thứ trong dạ dầy tống tháo tất cả ra ngoài, tôi choáng choàng bịt chặt miệng cấm đoán nó trào ra, tuy vậy không được, tôi vứt chén bát đũa (chú thích: người trung hoa ăn cháo bởi đũa, không sử dụng thìa như sống Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn ọe hết.

Khi tôi hổn hển thở được, yên tâm lại, thấy mẹ ông chồng tôi đang thút thít than thân trách phận bởi tiếng trộn rặt giọng công ty quê, ông chồng tôi đứng ở cửa ngõ toa-lét khó chịu nhìn tôi, tôi há miệng to không nói được buộc phải lời, tôi đâu tất cả cố ý.

Lần trước tiên tôi và ck tôi bước đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ ông chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi thoát khỏi cửa. Chồng tôi hằn học quan sát tôi một chiếc rồi xuống công ty đuổi theo mẹ.

2. Phần đông tháng ngày tăm tối

Suốt bố ngày, ck tôi ko về nhà, cũng không điện thoại tư vấn điện. Tôi đã giận, tôi nghĩ từ ngày mẹ ck tôi lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn mong gì tôi nữa? tuy nhiên kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn nôn, ăn gì cũng chẳng thấy ngon, phân phối đó việc nhà rối ren, chổ chính giữa trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một đồng nghiệp bảo tôi: “Rodi, trông sắc đẹp mặt cậu xấu lắm, đi khám bác sĩ xem nào”.

Kết quả thăm khám của chưng sĩ là tôi đã tất cả thai. Tôi thấu hiểu sáng hôm đó vày sao tôi ói ọe, trong xúc cảm hạnh phúc tất cả xen lẫn chút oán thù trách, chồng tôi và cả bà mẹ ông xã đã từng sinh nở, vì chưng sao họ không thể nghĩ đến lý do ấy? Ở cổng bệnh viện, tôi gặp chồng tôi.

Mới chỉ cha hôm không chạm mặt mặt, ông chồng tôi đang trở bắt buộc hốc hác. Tôi xứng đáng lẽ định quay tín đồ đi thẳng, dẫu vậy trông anh rất đáng để thương, tôi không nén được điện thoại tư vấn anh lại. ông xã tôi nghe tiếng thì nhận thấy tôi, nhưng mà làm như lạ lẫm biết, trong đôi mắt anh chỉ còn sự căm thù, ánh nhìn ấy làm cho tôi bị thương.

Tôi trường đoản cú nói với mình, không được chú ý anh ấy, không được chú ý anh ấy, tôi đưa tay vẫy một loại taxi chạy qua. Lúc đó tôi mong ước làm sao được kêu lên với ck tôi một tiếng: “Anh ơi, em sắp tới sinh đến anh một người con rồi!” và được anh bế bổng lên, cù tròn hạnh phúc, các cái tôi ao ước không xảy ra, trên dòng taxi, nước mắt tôi chầm chậm rơi xuống.

Vì sao một vụ biện hộ nhau đã có tác dụng tình yêu trở yêu cầu tồi tệ như vậy này? sau khoản thời gian về nhà, tôi nằm trên chóng nhớ chồng, nhớ đến sự căm phẫn trong mắt anh. Tôi ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm đó, vào nhà gồm tiếng mở phòng kéo. Bật đèn lên, tôi chú ý thấy khuôn mặt đầy nước mắt của ck tôi. Anh ấy đang lấy tiền.

Tôi lạnh lùng nhìn anh, ko nói gì. Anh coi như không có tôi, gắng tiền cùng sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ rằng anh đã ra quyết định rời vứt tôi thiệt sự. Thật là 1 trong người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rẽ ròi thế. Tôi cười nhạt vài ba cái, nước mắt lại “ồn ào” lăn xuống.

Ngày hôm sau, tôi ko đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ quan tâm đến của mình, đi tìm ông chồng nói chuyện một lần mang đến rõ. Đến công ty của chồng, thư ký kết hơi quái đản nhìn tôi, bảo: “Mẹ của tgđ Trần bị tai nạn đáng tiếc giao thông, sẽ trong viện”.

Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới căn bệnh viện, khi tìm được ck tôi, mẹ ck tôi đã hết rồi. ông xã tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.

Tôi quan sát gương mặt tí hon gò trắng bệch xanh tái phát của chị em chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời ơi! Sao lại ra nuốm này? cho tới tận lúc an táng bà, ông xã tôi cũng không còn nói cùng với tôi một câu, thậm chí còn mỗi góc nhìn đều mang một nỗi thù hận sâu sắc.

Xem thêm: Tập Đoàn Trung Nguyên Kinh Doanh Thu Của Trung Nguyên Qua Các Năm

Về vụ tai nạn đáng tiếc xe, tôi phải hỏi bạn khác new biết chủ yếu là, mẹ ck tôi quăng quật nhà đi mơ hồ nước ra phía bến xe, bà ý muốn về quê, ông xã tôi càng theo chị càng đi nhanh, khi qua đường, một loại xe buýt sẽ đâm thẳng vào bà...

Cuối cùng tôi sẽ hiểu sự ghét bỏ của chồng, nếu buổi sáng sớm hôm kia tôi không nôn, nếu chúng tôi không ôm đồm nhau, nếu như như... Trong tim anh ấy, tôi đó là người con gián tiếp gây nên cái bị tiêu diệt của bà mẹ anh.

*

Nhà văn Liên Thục hương thơm lấy cây viết danh là Liên gián khi viết truyện, tản văn, đái thuyết, những truyện nhiều năm kỳ trên các chuyên mục báo tuần Trung Quốc.

Hiện Liên Thục hương sống sinh sống Thanh Đảo, là đơn vị văn từ do, hiện giữ các chuyên mục văn chương tình cảm trên tập san thời thượng. Đến nay Liên Thục Hương đã viết lượng bạn dạng thảo lên đến hơn nhị triệu chữ, bà thú nhận bởi vì bà thích hợp được nhận thêm các khoản nhuận bút lớn một chút.

Năm 2004, “Chuyện tình đầy nước mắt” đã có được dựng thành phim ngắn cùng “được” nhiều người viết ưu ái đạo văn, đạo văn ý tưởng cũng như đạo cốt truyện.

Chồng tôi im re dọn đồ vào sinh sống phòng mẹ, mỗi về tối anh về công ty nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng trường đoản cú trọng đáng tiếc lẫn sự ân hận dồn nén tới cần thiết thở được, muốn lý giải cho anh, mong nói với anh rằng bọn họ sắp có con rồi, nhưng quan sát vào song mắt thờ ơ của anh, tôi lại nuốt không còn đi đều lời định nói. Thà anh tấn công tôi một trận hoặc chửi bươi tôi một trận còn hơn, cho dù toàn bộ đã xảy ra không hẳn do tôi ráng ý.

Ngày lại ngày cứ rứa trôi đi trùng lặp, chồng tôi về nhà ngày dần muộn. Tôi nuốm chấp, coi anh còn rộng kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt vào trái tim ông xã tôi.

Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn uống châu Âu, xuyên qua lớp cửa ngõ kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống gần cạnh mặt đất, tôi nhìn thấy ck tôi ngồi đối lập một cô bé trẻ, anh nhè dịu vuốt tóc cô gái, tôi đã hiểu ra tất cả.

Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi lao vào tiệm ăn, đứng trước mặt chồng, quan sát anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng tất yêu nào nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn ck tôi, vực lên định vứt đi, ck tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và, anh cũng trân trối chú ý tôi, không thể thua kém.

Tôi chỉ còn nghe thấy giờ trái tim tôi sẽ đập thoi thóp, đập hoi hóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận nhãi con giới tái xanh của mẫu chết. Kẻ thảm bại cuộc là tôi, nếu như tôi cứ đứng cầm này mãi, tôi cùng đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.

Đêm đó, ông xã tôi không về nhà, anh dùng từ thời điểm cách đó để nói cho tôi biết: cùng với cái chết của mẹ ông xã tôi, tình thương của chúng tôi cũng đã bị tiêu diệt rồi.

Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm việc về, thấy tủ áo xống bị cồn vào, chồng tôi trở lại lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không thích gọi điện cho ông chồng tôi, ngay cả ý nghĩ thuở đầu là phân tích và lý giải mọi chuyện mang đến anh, giờ cũng đã mất tích hoàn toàn.

Tôi một mình sống, một mình đi cơ sở y tế khám thai, những lần thấy phần đa người ông chồng thận trọng dìu bà xã đi viện đi khám thai, trái tim tôi như vỡ vạc tan ra. Đồng nghiệp bao phủ lửng xui tôi nạo bầu đi đến xong, nhưng lại tôi kiên quyết nói không, tôi điên loạn muốn được đẻ người con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ ông xã tôi.

Khi tôi đi làm về, ck tôi đã ngồi trong chống khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn nước đặt một tờ giấy. Không phải liếc qua, tôi sẽ biết tờ giấy viết gì.

Trong hai tháng ck tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi chú ý anh, gỡ mũ xuống, bảo: “Anh chờ chút, tôi ký!”. ông xã tôi cứ chú ý tôi, ánh nhìn anh bối rối, như tôi.

Tôi vừa tháo cúc áo khóa ngoài vừa từ bỏ dặn mình: “Không khóc, ko khóc...”. Mắt siêu đau, mà lại tôi không cho phép nước mắt được lăn ra. Treo kết thúc áo khoác, ánh nhìn của ông xã tôi gắn chặt vào một cái bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ giấy lại, không hề nhìn, cam kết lên đó cái brand name tôi, đẩy lại phía anh.

“Rodi, em gồm thai à?”.

Từ sau thời điểm mẹ chồng chạm mặt tai nạn, đấy là câu thứ nhất anh nói cùng với tôi. Tôi không nuốm được nước mắt nữa, lệ “tới tấp” tràn xuống má.

Tôi đáp: “Vâng, nhưng không sao đâu, anh rất có thể đi được rồi!”. ông chồng tôi không đi, trong trơn tối, shop chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm siết lấy người tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong lòng tôi, không ít thứ đã không còn về vị trí quá xa xôi, xa tới tầm dù tôi bao gồm chạy đuổi theo cũng cần thiết với lại.

Không biết ông chồng tôi đã nói “Anh xin lỗi em!” cùng với tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã có lần tưởng rằng tôi vẫn tha thứ, nhưng mà tôi ko tài nào làm cho được, trong tiệm nạp năng lượng châu Âu hôm đó, trước mặt thiếu nữ trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo ông xã tôi nhìn tôi, cả đời này, tôi bắt buộc nào quên nổi. Công ty chúng tôi đã thuộc rạch lên tim nhau mọi vết đớn đau. Phía tôi, là vô ý; còn anh, là thay tình.

3. Hận cũ hóa giải, mà lại quá khứ không lúc nào trở lại!

Trừ đa số lúc ấm áp khi nghĩ mang đến đứa bé nhỏ trong bụng, còn cùng với chồng, trái tim tôi nóng bức như băng, ko ăn bất kể thứ gì anh mua, không nên ở anh bất cứ món đá quý gì, không thì thầm với anh.

Bắt đầu từ bỏ lúc ký kết vào tờ giấy kia, hôn nhân tương tự như tình yêu thương đã biến mất khỏi đời tôi. Bao gồm hôm chồng tôi thử trở lại phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ sống phòng mẹ.

Trong đêm thâu, thỉnh thoảng từ chống anh vọng tới giờ đồng hồ rên khe khẽ, tôi vắng lặng mặc kệ. Đây là trò anh hay bày ra, ngày xưa chỉ việc tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo ngại chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, thân mật xem anh bị làm sao, anh vẫn vươn một tay ra tóm rước tôi cười cợt ha hả. Anh đang quên rồi, tôi lo ngại là vì chưng tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa công ty chúng tôi còn lại gì đâu?

Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để tiếp ngày đứa nhỏ bé chào đời. Bên cạnh đó ngày nào anh cũng mua gì đấy cho con, các vật dụng của trẻ con sơ sinh, vật dụng của trẻ em em, trong cả sách thiếu thốn nhi, từng quấn từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh.

Tôi biết ông xã tôi dùng từ thời điểm cách đây để cảm rượu cồn tôi, dẫu vậy tôi không thể cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ laptop “lạch cà lạch cạch”, có lẽ rằng anh đang yêu thương nhau trên mạng, nhưng việc đó đối với tôi ko có ý nghĩa sâu sắc gì.

Đêm cuối mùa xuân, lần đau bụng dữ dội khiến cho tôi gào lên, ông xã tôi nhảy bửa sang, như thể anh chưa hề thay áo quần đi ngủ, bởi vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe, suốt dọc đường cố kỉnh chặt bàn tay tôi, tiếp tục lau mồ hôi trên trán tôi.

Đến căn bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy vào chống phụ sản. ở trên cái lưng nhỏ xíu guộc và ấm áp, một ý nghĩ chỉ ra trong đầu tôi: “Cả cuộc đời này, còn ai hoàn toàn có thể yêu tôi như anh nữa không?”.

Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo tôi đi vào, tôi núm nén cơn đau chú ý lại anh một chiếc nhìn nóng áp. Từ phòng đẻ ra, ông xã tôi chú ý tôi và đứa bé, anh mỉm cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay anh. Chồng tôi chú ý tôi, mỉm cười, rồi, anh lờ lững và stress ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh... ông xã tôi mỉm cười, nhưng cần thiết mở được đôi mắt mệt mỏi...

Tôi đã tưởng có những giọt nước đôi mắt tôi thiết yếu nào chảy vì ck nữa, cơ mà sự thực lại khác, chưa lúc nào có nỗi cực khổ mạnh mẽ rứa xé nát thân thể tôi.

Bác sĩ nói, phạt hiện ông chồng tôi ung thư gan đã vào quy trình cuối cùng, anh vậy gượng cho đến giờ kể đã và đang là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện nay ung thư khi nào? bác sĩ nói năm tháng trước, rồi an ủi tôi: “Phải chuẩn bị hậu sự đi!”.

Tôi kệ thây sự can phòng của y tá, về nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Ung thư gan của ông xã tôi sẽ phát hiện từ năm tháng trước, mọi tiếng rên rỉ của anh ý là thật, vậy cơ mà tôi nghĩ kia là...

Có nhì trăm nghìn chữ trong sản phẩm tính, là lời dặn dò ông chồng tôi gởi lại cho con chúng tôi: “Con ạ, bởi con, cha đã kiên trì, phải chờ được đến lúc bắt gặp con tía mới được gục ngã, sẽ là khao khát lớn số 1 của bố... Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có không ít niềm vui hoặc gặp nhiều demo thách, giá bán như tía được đi cùng bé suốt cả đoạn đường con trưởng thành, thì vui niềm vui biết bao, nhưng tía không thể.

Bố viết lại trên vật dụng tính, viết những vụ việc mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, khi nào con gặp phải những khó khăn đó, con hoàn toàn có thể tham khảo chủ ý của bố...

Con ơi, viết ngừng hơn 200 ngàn chữ, bố cảm thấy như đã từng đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, cha rất mừng. Con bắt buộc yêu bà bầu con, bà mẹ rất khổ, bà bầu là tình nhân con nhất, cũng chính là người tía yêu nhất...”.

Từ khi đứa trẻ đến lớp mẫu giáo, rồi học tập Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh phần đông viết hết.

Chồng tôi cũng viết mang lại tôi một bức thư:

“Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh phúc lớn số 1 đời anh, tha sản phẩm công nghệ cho hầu như gì anh có tác dụng tổn yêu thương em, tha thiết bị cho việc anh đậy em bệnh tình, vị anh mong muốn em duy trì gìn mức độ khoẻ và tâm lý mong chờ đứa nhỏ ra đời...

Em yêu thương dấu, nếu em đã khóc, có nghĩa là em vẫn tha thứ mang lại anh rồi, anh đã cười, cảm ơn em đã luôn luôn yêu anh... Các quà tặng ngay này, anh sợ anh không có thời cơ tự tay tặng ngay cho bé nữa, em giúp anh từng năm tặng kèm con vài món quà, trên những gói xoàn anh rất nhiều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng ngay quà rồi...”.

Quay lại dịch viện, ông xã tôi vẫn vẫn hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: “Anh mở đôi mắt cười một cái nào, em ý muốn con mình ghi ghi nhớ khoảnh khắc êm ấm nằm trong trái tim bố...”.

Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm cười. Thằng bé bỏng vẫn nằm trong tim bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào nhỏ bé tí xíu. Tôi ấn nút chụp máy ảnh “lách tách”, nhằm mặc nước đôi mắt chảy dọc má...